Vượt qua nỗi sợ để lo hậu sự cho người nghèo
Chúng tôi gặp em Phạm Nguyễn Bảo Hân (18 tuổi) vào một buổi sáng tại trại hòm Phước Bảo (phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM). Hân có dáng người mảnh khảnh, gương mặt thanh tú, ánh mắt trong trẻo, vẫn còn nét ngây thơ của một nữ sinh cấp 3.
Gặp Hân, khó ai hình dung được cô gái này đã có nhiều năm theo gia đình hỗ trợ lo hậu sự cho những phận người có hoàn cảnh khó khăn.
Cha em là ông Phạm Minh Châu (58 tuổi) có hơn 30 năm gắn bó với nghề mai táng và hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo. Tùy hoàn cảnh từng gia đình, ông Châu sẽ có cách hỗ trợ khác nhau, có trường hợp ông giúp một phần, có trường hợp gần như đứng ra lo trọn.

Em Hân thường hỗ trợ làm cáo phó, chuẩn bị ảnh thờ, cắm hoa, chỉnh trang cho người đã khuất...
ẢNH: NVCC
Hân bắt đầu theo cha và hai anh trai phụ việc từ năm 13 tuổi. “Hồi đó khi thấy cha và hai anh tắm rửa, thay y phục cho người mất, tôi sợ lắm, chỉ đứng nhìn chứ không dám lại gần”, Hân kể.
Càng đi, em dần thấm thía nỗi đau của những gia đình túng quẫn khi có người thân qua đời, cũng như sự cô quạnh của phận người ra đi mà không còn ai thân thích.
“Nhìn ba và các anh làm, tôi ngưỡng mộ rồi muốn làm theo. Xung quanh chúng ta vẫn còn những phận đời khổ cực, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không có được một đám tang trọn vẹn. Giờ đây, tôi cảm thấy thương nhiều hơn sợ”, Hân ngậm ngùi nói.
Từ đó, hễ có người qua đời trong cảnh đơn chiếc, khó khăn, Hân lại theo cha và hai anh đến phụ lo hậu sự. Em thường hỗ trợ làm cáo phó, chuẩn bị ảnh thờ, cắm hoa, chỉnh trang cho người đã khuất…
Hân nhớ nhất một trường hợp ở khu vực quận 9 cũ. Đó là trường hợp của bốn anh em lớn tuổi sống nương tựa trong căn nhà trọ nhỏ. Hai người đi bán vé số; hai người còn lại bệnh tật, trong đó bà cụ bị liệt, ông cụ bệnh nặng nằm trên gác xép.
Cụ ông qua đời trên gác nhưng không ai hay biết. Nghe tin, anh em Hân cùng đến hỗ trợ áo quan, tắm rửa, thay y phục, khâm liệm, nhập quan rồi đưa linh cữu đi hỏa táng theo mong muốn của gia đình.
Trong ký ức của em, khi xe chuẩn bị rời căn trọ, các ông bà ngồi lặng, đôi mắt buồn dõi theo linh cữu người anh em vừa mất rời khỏi căn nhà trọ chật hẹp. “Lúc đó anh em tôi rất xúc động. Có cụ bà cứ nắm tay tôi thật chặt, cảm ơn liên tục”, Hân nói.
Khoảng năm ngoái, Hân lo hậu sự cho một bệnh nhân 15 tuổi ở quận Tân Phú cũ qua đời vì ung thư máu. Gia đình kiệt quệ, không còn khả năng lo chi phí hậu sự. Hân trực tiếp trang điểm, chỉnh trang gương mặt cho em.
“Tay nghề của tôi chỉ ở mức cơ bản nhưng tôi muốn em ấy được tươm tất hơn để gia đình nhìn mặt lần cuối. Thấy em còn nhỏ mà mất vì bệnh, tôi thương lắm”, Hân xót xa.
Quan trọng nhất là chữ "tâm"
Hân tâm niệm, nghề mai táng là công việc không cho phép sự qua loa: “Quan trọng nhất là chữ tâm, có cái tâm trước thì mới tạo được chữ tín”.
Cha thường dặn Hân, đã nhận lo hậu sự cho ai thì phải làm đến nơi đến chốn. Với những gia đình nghèo, càng phải thương và đỡ đần nhiều hơn, bởi có người cả đời lam lũ, đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không đủ điều kiện cho một tang lễ tươm tất.

Em Hân quan niệm nghề mai táng quan trọng nhất là chữ "tâm"
ẢNH: NVCC
Đi nhiều, Hân cũng gặp những tình huống bất ngờ khiến em nhớ mãi. Em kể, trong thời điểm dịch Covid - 19, gia đình nhận hỗ trợ hậu sự cho một cháu bé khoảng 3 tuổi tại Bệnh viện Nhi đồng 1.
Sau khi đưa linh cữu của cháu bé lên xe thì bất ngờ từ gầm xe vang lên một tiếng động lớn, rồi hư ngay tại chỗ. Nhắc lại, Hân vẫn thấy may mắn vì sự cố xảy ra khi xe đang chạy ra đường, nhất là đoạn đông phương tiện, những người đi cùng có thể đã gặp nguy hiểm.
“Tôi tin khi mình làm thiện nguyện bằng cái tâm, rồi cũng sẽ gặp điều may mắn”, Hân bộc bạch.
Để theo nghề, cô gái sinh năm 2008 học cách quen với những đêm đi phụ việc đến khuya, rồi hôm sau vẫn đến lớp. Bạn bè biết chuyện, nhiều người ngạc nhiên hỏi có sợ không, Hân chỉ cười. Em từng sợ nhưng nỗi sợ ấy dần nhường chỗ cho sự cảm thông sau mỗi lần chứng kiến một gia đình nghèo chật vật tiễn biệt người thân.
Cha chính là nguồn động lực để Hân làm nghề. Khi biết con gái muốn theo nghề, đặc biệt là hỗ trợ hậu sự cho người nghèo, ông Châu không ngăn con gái.
“Cha nói không có gì nhiều để cho, nhưng nếu tôi muốn thì cha sẽ luôn đứng sau hỗ trợ”, Hân kể.
Càng lớn, Hân càng mong sau này có thể giúp thêm nhiều người nghèo, nhất là những cụ già neo đơn, không nơi nương tựa.
“Mình lo được bao nhiêu thì lo, giúp được bao nhiêu thì giúp”, Hân nói chân thành.
Chúng tôi được Hội Chữ thập đỏ phường An Hội Tây, TP.HCM giới thiệu về hoạt động hỗ trợ lo hậu sự cho người nghèo của gia đình ông Phạm Minh Châu.
Ông Võ Thanh An, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ phường An Hội Tây, TP.HCM cho biết ông Phạm Minh Châu (cha của em Bảo Hân) đã đồng hành cùng Hội Chữ thập đỏ phường trong thời gian dài, hỗ trợ kịp thời các gia đình có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn khi có người thân qua đời.
Theo ông An, với nhiều gia đình nghèo, tang sự là biến cố lớn cả về tinh thần lẫn chi phí: "Đây không chỉ là sự hỗ trợ vật chất mà còn là nghĩa tình với người đã khuất và người ở lại. Việc làm của gia đình ông Châu thể hiện rất rõ tinh thần nghĩa tử là nghĩa tận".
Bình luận (0)